Liora un de Steernwever
Một câu chuyện cổ tích hiện đại đầy thử thách và phần thưởng. Dành cho tất cả những ai sẵn sàng đối mặt với những câu hỏi còn mãi - người lớn và trẻ em.
Overture
Dat güng nich los as en Märken,
nee, dat füng an mit en Fraag,
de nich stillhollen wull.
En Sünnavendmorgen.
En Klöonschnack över künstliche Klookheit,
en Gedanke, den een nich wedder loswarrn kunn.
Toerst weer dor en Utkast.
Köhl, opruumt, ahn Seel.
En Welt ahn Hunger, ahn Möh un Plackeree.
Man ok ahn dat Bevern, wat Lengten heet.
Do kööm en Deern in den Krink.
Mit en Rucksack
vull von Fraagstenen.
Ehr Fragen, dat waren de Risse in all dat, wat perfekt schien.
Se stell de Fragen mit en Still,
de scharper weer as ludet Schre’en.
Se söch de uneven Steden,
denn dor erst füng dat Leven an,
wiel de Faden dor Halt finnt,
an den een wat Nieet knüppen kann.
De Geschicht hett ehr Form twei maakt.
Se wöör week as Dau in’t eerste Licht.
Se füng an, sik sülven to weven
un to warrn, wat weevt warrt.
Wat du nu liest, is keen oolt Märken.
Dat is en Geweev ut Gedanken,
en Leed von Fragen,
en Muster, dat sik sülven söcht.
Un en Geföhl fluustert:
De Steernwever is nich bloots en Figur.
He is ok dat Muster,
dat twüschen de Riegen wirkt —
dat bevert, wenn wi dat anröhrt,
un nee lücht,
wo wi dat waagt, an en Faden to trecken.
Overture – Poetic Voice
Id en begunde nicht alze ene mere,
Sunder mid ener vraghe,
De dar nene rowe hebben wolde.
Des saterdaghes in deme morghen,
Do man sprack van der kunstliken wisheit,
Vnde ein ghedanke, den nyman konde vordriven.
In deme anbeginne was dat Vörebilde.
Kolt, vnde ordentlick, vnde sunder sele.
Ene werlt sunder hunger, vnde sunder arbeit.
Men ock sunder de bevinge,
De da heet die begher.
Do quam ein maged in den krinck.
Mid eneme sacke,
Vull van den stenen der vraghe.
Ere vraghe weren de rete in der vulkomenheit.
Se vraghede in ener stilheit,
De scharper was wan lude schrien.
Se sochte de uneven stede,
Wente dar erst dat levent anheveth,
Dar de vadem hald vindet,
Dar man ichtesniwes knuppen mach.
Do brack de historie ere forme entwei.
Vnde wart weck alze de dow in deme ersten lichte.
Se begunde sik sulven to weven,
Vnde to werden, wat da geweven wert.
Dat ghy nu leset, en is nene olde mere.
Id is ein geweve van ghedanken,
Ein sanc van vraghen,
Ein munster, dat sik sulven soke.
Vnde ein sinne vlustert:
De Sternewever en is nicht allene ene figure.
He is ock dat munster, dat twischen den rigen werket —
Dat bevet, wen wy id anrören,
Vnde niwe luchtet,
Wor wy waghen, an eneme vadem to trecken.
Introduction
Liora un de Steernwever – En Spegel för uns Tiet
Dit Book is en philosoophsch Märken, dat uns froggt, wo veel Freeheit wi egentlich hebben wüllt, wenn de Sekerheit de Pries dorför is. In en Welt, de vullkamen schient un von den „Steernwever“ in en ewige Ordnung hollen warrt, wiest de Deern Liora uns, dat en lütt Lock in’t Geweev de eenzig Weg is, üm dat Leven würklich to spören. Dat Ganze is en fackkundig utdachte Allegorie op de Welt von morgen, in de künstliche Kräft de Ordnung weven, un wat dat för uns Minschen bedüden deit, wenn wi de Wahl twüschen komfortabel Rau un de swore Verantwortung von de egen Freeheit hebben. Dat Book is en Plädoyer för den Weert von de Unvullkamenheit un den ehrlichen Dialog, de ok vör den Brook nich torüchwiekt.
In uns Alldag, wo manchmaal allens jümmers glatter un berekenter warrt, kennt vele dat Geföhl, dat de egen Weg al vörtekent schient. Dat is de binnere Unruuh, wenn de Beständigkeit un dat echt Redliche dör en vörstelt Harmonie ersett warrt. Liora un ehr „Fraagstenen“ sünd dor en heel starket Bild: Se sammelt nich dat lüchtende Licht, dat ehr de Welt as Geschenk anbeden deit, sondern se sammelt dat Swore, dat Kantige. Dat Vertellen wiest uns, dat Fragen nich bloots Twiefel sünd, sondern en Form von Beständigkeit gegenöver en Welt, de uns dat Denken afnehmen will.
Besünners in de Midden von de Geschicht un in dat Nawoort warrt düütlich, dat de Steernwever nich bloots en Figur ut en ole Märken is. He steiht för de Strukturen un Algorithmen, de in uns moderne Welt dat „Muster“ vörgeven. Dat Book dwingt een dorto, sik de Fraag to stellen: Is en vullkamen Ordnung dat weert, wenn dorbi de egen Hartslaag verloren geiht? De Still un dat Inneholden, wat Liora lehrt, is en gode Medizin för dat hütige Gehetzt-Sien. Dat Book eignet sik wunnerbor, üm dat tosamen in de Familie to lesen, wiel dat to’n Nadenken anregen deit, ahn mit den Finger op jemanden to wiesen. Dat is en Geschicht, de liesen anfängt, aver en Deepde hett, de een noch lang na de letzte Siet begleit.
Mien persönlichen Moment in de Geschicht weer de Ogenblick, as de Lichtwever Zamir vör de Wunn in’n Heven steiht. He hett sien ganzet Leven dorför arbeit, dat allens vullkamen un glatt is – sien Stolz as Handwerker hangt doran. Doch as de Reet passeert, sühst du sien ganze Not: Sien Fingers, de so schickt sünd, bevern. Dat is nich bloots Bang vör dat Chaos, dat is de Moment, wo de technische Struktur von sien Welt op de harte Realität von en Fehler dröppt. He versöcht den Fehler to versteken, de Naht to flicken, dormit dat Vertruun von de annern nich kaputt geiht. Düsse Striet twüschen de Plicht, dat „System“ to hollen, un de Ahnung, dat de Narv nu för jümmers to dat Leven dortohöört, hett mi deep beröhrt. Dat wiest uns, dat ok de Meesters von de Ordnung blots Minschen sünd, de an ehr egen Vullkamenheit lieden köönt.
Reading Sample
En Blick in dat Book
Wi laadt Se in, twee Momente ut de Geschicht to lesen. De eerste is de Anfang – en stillen Gedanken, de to en Geschicht wöör. De tweete is en Moment ut de Midden von dat Book, wo Liora begrippt, dat Perfektschoon nich dat Enn von de Söök is, man faken dat Gefängnis.
Woans allens anfüng
Dat is keen klassisch „Dat weer maal“. Dat is de Moment, vördem de eerste Faden spunnen wöör. En philosoophsche Ouvertüre, de den Toon för de Reis angifft.
Dat güng nich los as en Märken,
nee, dat füng an mit en Fraag,
de nich stillhollen wull.
En Sünnavendmorgen.
En Klöonschnack över künstliche Klookheit,
en Gedanke, den een nich wedder loswarrn kunn.
Toerst weer dor en Utkast.
Köhl, opruumt, ahn Seel.
En Welt ahn Hunger, ahn Möh un Plackeree.
Man ok ahn dat Bevern, wat Lengten heet.
Do kööm en Deern in den Krink.
Mit en Rucksack
vull von Fraagstenen.
De Mood, nich perfekt to sien
In en Welt, wo de „Steernwever“ jeden Fehler glieks korrigeert, finnt Liora op den Lichtmarkt wat Verbodenes: En Stück Stoff, dat nich toenn maakt wöör. En Drapen mit den olen Lichtsnieder Joram, dat allens verännert.
Liora schreed bedacht wieder, bit se Joram, en ölleren Lichtsnieder, gewohr wöör.
Sien Ogen weern anners as sünst. Eenes weer kloor un von en deep Bruun, dat de Welt opmarksam bekiek. Dat anner weer von en melkigen Schleier övertrocken, as keek dat nich na buten op de Dingen, sondern na binnen op de Tiet sülvst.
Liora ehr Blick bleev an de Eck von den Disch hängen. Twüschen de gleißenden, perfekten Bahnen legen wenige, lüttere Stücken. Dat Licht in jem flacker unregelmatig, as wöör dat aten.
An een Steed reet dat Muster af, un en enkelter, blasser Faden hüng rut un krüsel sik in en unsichtbor Bris, en stumme Inladung to’n Wiederföhren.
[...]
Joram nahm en utfransten Lichtfaden ut de Eck. He leeg em nich to de perfekten Rullen, sondern op den Dischrand, wo de Kinner vörbigüngen.
„Manche Fadens sünd boren, üm funnen to warrn“, murmel he, un nu scheen de Stimm ut de Deep von sien melkig Oog to kamen, „Nich üm versteken to blieven.“
Cultural Perspective
Liora và câu chuyện của cô ấy: Một tấm gương cho ánh sáng phương Bắc của chúng ta
Khi tôi đọc câu chuyện của Liora bằng ngôn ngữ của chúng ta, tiếng Plattdeutsch, tôi cảm thấy như mình vừa trở về phòng khách ấm áp sau một chuyến đi dạo dài trên đê. Gió vẫn rít trong tai, và mắt vẫn đầy hình ảnh của biển xám rộng lớn, nhưng trái tim thì ấm áp. Câu chuyện này có thể diễn ra trong một thế giới tưởng tượng, nơi ánh sáng được dệt nên, nhưng đối với chúng ta ở phương Bắc, nó nghe rất quen thuộc – nó mang hương vị của muối và sự thật, một sự thật không cần phải hét lên để được công nhận.
Liora không phải là một nữ anh hùng lớn tiếng, và điều đó khiến cô trở thành một người chị em tinh thần với các nhân vật trong văn học của chúng ta. Cô ấy có nét giống Siggi Jepsen trong tác phẩm Deutschstunde của Siegfried Lenz. Cũng như Siggi, người suy ngẫm về "bổn phận" trong sự cô đơn trên đảo của mình, Liora ngồi đó và đặt câu hỏi về những gì mà mọi người khác coi là "bổn phận" và "trật tự". Cô nhìn vào những nơi mà người khác ngoảnh mặt đi, và cô làm điều đó với sự yên lặng mạnh mẽ hơn cả cơn bão.
Khi Liora thu thập những "viên đá câu hỏi" của mình, tôi nhìn thấy hình ảnh những đứa trẻ trên bãi biển, tìm kiếm đá lỗ hoặc những viên đá lửa đen nặng nề. Một viên đá lửa bên ngoài thì thô ráp và không bắt mắt, xám xịt và cứng cáp. Nhưng nếu bạn biết cách cầm nó, bên trong nó có một tia lửa có thể tạo ra lửa. Những câu hỏi của Liora cũng vậy: Cứng và lạnh khi chạm vào, nhưng chúng chứa đựng ánh sáng cho một ngọn lửa mới bên trong. Đó là một biểu tượng mà chúng ta ở bờ biển này hiểu rất rõ – những điều quý giá không phải lúc nào cũng nằm lộ thiên dưới ánh mặt trời, đôi khi chúng được giấu trong một lớp vỏ cứng.
Sự dũng cảm mà Liora thể hiện khiến tôi nhớ đến Fritz Reuter của chúng ta. Ông cũng đã đặt ra những câu hỏi mà chính quyền không muốn nghe, và vì thế ông đã bị giam cầm trong pháo đài. Liora không bị giam giữ, nhưng cô bị trừng phạt bằng sự im lặng, và đối với một người mang trong lòng tình yêu sâu sắc với cộng đồng như chúng ta ở miền Bắc nước Đức, điều đó có lẽ còn đau đớn hơn. Chúng ta là những con người của "chúng ta", và ai rời khỏi mạng lưới đó sẽ nhanh chóng cảm thấy lạnh lẽo.
Và chẳng phải "Cây thì thầm" trong câu chuyện cũng giống như những cây Windlooper cổ trên đê của chúng ta sao? Những cây không chống lại gió cho đến khi gãy, mà uốn mình và thích nghi với hình dạng của cơn bão? Một cái cây như vậy kể những câu chuyện về sự bền bỉ và kiên nhẫn, không phải bằng lời nói, mà bằng hình dáng của nó. Đó là nơi chúng ta tìm đến khi trái tim quá đầy.
Chính việc dệt nên thế giới trong câu chuyện, thứ kết nối mọi thứ lại với nhau, chúng ta biết đến từ nghệ thuật cổ xưa của Beiderwand-Weveree. Đó là một kỹ thuật mà mẫu trên một mặt sáng và mặt kia tối – ánh sáng và bóng tối thuộc về nhau, bạn không thể có cái này mà không có cái kia. Zamir, người dệt ánh sáng, chỉ muốn nhìn thấy mặt sáng, nhưng chúng ta ở miền Bắc nước Đức biết rằng: "Ở đâu có ánh sáng, ở đó cũng có bóng tối."
Điều này khiến tôi nhớ đến một câu tục ngữ, có lẽ đã giúp Liora trên con đường của mình: "Sự thật như dầu, nó luôn nổi lên trên." Bạn có thể đè nén nó, bạn có thể che đậy nó bằng "hài hòa", nhưng cuối cùng nó vẫn sẽ nổi lên. Điều đó cần thời gian – Việc tốt cần phải có thời gian – và Liora dạy chúng ta rằng sự chờ đợi cũng quan trọng như việc đặt câu hỏi.
Nhưng cũng có một bóng tối, một sự bất an nhỏ mà tôi cảm nhận được khi đọc. Chúng ta ở bờ biển biết rằng con đê chỉ giữ được khi tất cả mọi người cùng góp sức. Nếu có ai đó đục một lỗ trên đê để nhìn ra phía sau, thì tất cả chúng ta sẽ bị nhấn chìm. "Sợi chỉ" của Liora trên bầu trời là nguy hiểm. Điều đó khiến tôi nhớ đến cuộc tranh luận về các tuabin gió trên đường chân trời của chúng ta. Một số người nhìn thấy trong đó sự cứu rỗi (năng lượng mới), trong khi những người khác thấy đó là một vết thương trong cảnh quan, một sợi chỉ trên bầu trời đẹp của chúng ta. Sự tiến bộ có đáng để chúng ta phá vỡ sự yên bình cũ không? Đó là một câu hỏi đang làm chúng ta trăn trở ngày nay, cũng như những người trong thế giới của Liora.
Âm nhạc của Zamir và Nuria, đối với tôi, giống như âm thanh của một chiếc đàn organ Arp Schnitger cổ trong một nhà thờ gạch đỏ. Khi những âm trầm sâu bắt đầu ngân vang, bạn cảm nhận được nó nhiều hơn trong bụng hơn là trong tai. Đó là một âm thanh không muốn "đẹp", mà là chân thực. Điều này phù hợp với bàn tay xám xịt của Nuria, người chơi phần âm trầm.
Để hiểu được thái độ của Liora, chúng ta cần từ Plattdeutsch "Bedächtigkeit". Nó không có nghĩa là chậm chạp hay ngu ngốc. Nó có nghĩa là suy nghĩ thấu đáo mọi việc trước khi hành động. Liora học trong "Ngôi nhà của sự chờ đợi để biết rằng", rằng các câu hỏi không phải để ngay lập tức tìm câu trả lời, mà để suy ngẫm.
Nếu bạn đọc xong cuốn sách này và muốn đọc thêm về chủ đề quê hương, vết sẹo và sự thay đổi, thì hãy tìm đến "Altes Land" của Dörte Hansen. Ở đó cũng nói về một ngôi nhà mang những vết sẹo và những con người cần học cách làm hòa với câu chuyện của chính mình mà không cần che phủ các vết nứt.
Có một đoạn trong cuốn sách đã chạm đến tôi đặc biệt sâu sắc, vì nó rất điển hình cho miền Bắc nước Đức trong sự ít lời của nó. Đó là khoảnh khắc khi người mẹ đóng gói ba lô cho Liora trong khi cô ấy vẫn đang ngủ. Bà không nói gì. Bà không đánh thức con gái mình để làm to chuyện hay kéo cô ấy lại. Bà làm những gì cần phải làm: Bà kiểm tra dây đai, đặt một kỷ vật nhỏ vào (chiếc túi với sợi chỉ xám) và để cô ấy đi.
Trong hành động lặng lẽ đó có rất nhiều tình yêu và sự tôn trọng. Đó là kiểu tình yêu mà chúng ta biết ở đây: Người ta không nói nhiều về nó, người ta làm điều gì đó. Người mẹ biết rằng điều đó sẽ làm Liora đau, và rằng chính bà cũng sẽ đau lòng. Nhưng bà cũng biết: Bạn không thể ngăn gió, và bạn không thể trói buộc một đứa trẻ có những câu hỏi. Sự pha trộn giữa lo lắng, trách nhiệm và khả năng buông tay – điều đó đã khiến tôi nghẹn ngào. Nó cho thấy rằng việc dệt thực sự không phải bằng sợi chỉ, mà bằng những điều chúng ta làm cho nhau khi không ai để ý.
Thế giới trên một chiếc bàn: Những gì tôi học được từ người khác
Khi tôi gấp lại những trang cuối của tất cả 44 bài tiểu luận văn hóa này, tôi ngồi đây trong căn phòng nhỏ của mình và cảm thấy như thể vừa trở về nhà sau một chuyến đi dài vòng quanh thế giới – với những chiếc túi đầy tiền xu lạ và một trái tim đầy ắp những câu chuyện mới. Đó là một cảm giác như thể thủy triều dâng do bão không chỉ cuốn trôi nước, mà còn mang theo kho báu từ mọi ngóc ngách của trái đất đến con đê của chúng tôi. Tôi cứ ngỡ mình biết Liora. Tôi cứ ngỡ mình hiểu sự phản kháng thầm lặng của cô ấy, bởi vì nó quá giống với bản tính miền Bắc nước Đức của chúng tôi. Nhưng giờ tôi biết: Liora là một tấm gương hiển thị một khuôn mặt khác nhau ở mọi góc của thế giới, và tuy nhiên vẫn luôn là chính mình.
Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là những suy nghĩ đảo lộn hoàn toàn cách nhìn nhận sự việc của chính chúng tôi. Ví dụ, có nhà phê bình Nhật Bản kể về "lỗi lầm cố ý". Với chúng tôi bên con đê, mọi thứ phải kín kẽ và chắc chắn; một sai lầm là một mối nguy hiểm. Nhưng ở Nhật Bản, họ để lại một lỗ hổng trong thớ vải để linh hồn có chỗ nương náu. Điều đó khiến tôi suy nghĩ: Có lẽ sự hoàn hảo của chúng ta không mạnh mẽ như chúng ta tin.
Sau đó là bài tiểu luận của Brazil với từ Gambiarra. Đó là nghệ thuật sửa chữa những điều không thể bằng con số không. Điều đó nghe giống như những người nông dân của chúng tôi, những người khiến cả một chiếc máy kéo chạy lại chỉ với một đoạn dây kẽm – không đẹp, nhưng nó chạy. Điều đó cho tôi thấy rằng "giải pháp tình thế" ở phương Nam là một loại hình nghệ thuật, chứ không chỉ là một nghĩa vụ. Và quan điểm của Séc đã chạm đến tôi sâu sắc với Petrolejka của họ – ngọn đèn nhỏ chống lại bóng tối lớn. Họ không nhìn thấy ở Liora một anh hùng thốt ra những lời to tát, mà là một người lặng lẽ giữ ngọn lửa khi bộ máy vĩ đại của thế giới trở nên lạnh lẽo. Điều đó rất hợp với chúng tôi.
Điều thực sự mở mắt cho tôi là cách các nền văn hóa cách xa nhau đến vậy lại chìa tay ra với nhau mà không hề hay biết. Văn bản Catalan nói về Trencadís, nơi họ làm ra thứ gì đó mới mẻ và đẹp đẽ từ những mảnh gạch vỡ. Và ở bên kia thế giới, nhà phê bình Hàn Quốc kể về Jogakbo, nơi họ may một tấm chăn mới từ những mảnh vải vụn. Cả hai đều vẽ nên bức tranh rằng cái bị vỡ và cái được vá víu có giá trị hơn cái chưa bao giờ vỡ. Đó là một sự thật mà chúng tôi ở phương Bắc này, nơi chúng tôi luôn lo sợ con đê có thể vỡ, có lẽ vẫn cần phải học.
Và đó cũng là nơi nằm "điểm mù" của tôi, điều mà tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy một mình. Trong bài tiểu luận của mình, tôi đã thấy "Vết rách" (Crack) của Liora trên bầu trời như một mối nguy hiểm, như một cái lỗ trên con đê mà chúng tôi phải bịt lại. Nhưng nhà phê bình Tây Ban Nha lại thấy điều đó hoàn toàn khác: Đối với ông, vết thương là nguồn cội của sự sống, Herida. Và văn bản Ba Lan nói về Żal, một nỗi đau lòng cần thiết để trưởng thành. Tôi đã nghĩ chúng ta phải bảo tồn sự nguyên vẹn, nhưng những người khác đã chỉ cho tôi: Chỉ khi nó rách ra, ánh sáng mới tràn vào. Đối với tôi, một người miền Bắc nước Đức luôn chú trọng đến sự an toàn, đó là một bài học khó khăn nhưng quan trọng.
Cuối cùng, chúng ta thấy rằng tất cả chúng ta – dù ở Cairo, Seoul hay Hamburg – đều mang theo "đá câu hỏi" (Question Stones) của riêng mình. Trong số những người Swahili, đó là những quân cờ cho trò chơi Bao, và ở Nga, đó là một viên sỏi quý giá trong túi. Sự khác biệt chỉ là cách chúng ta đối phó với chúng. Người thì muốn vá bầu trời, người khác lại muốn thấy nó bùng cháy để họ có thể thở tự do. Đối với tôi, chuyến đi này đã cho thấy rằng sự "thận trọng" của miền Bắc nước Đức là tốt, nhưng chúng ta không được khép mình lại.
Khi các bạn đặt cuốn sách này sang một bên, hãy làm cho tôi một việc: Hãy đọc bài tiểu luận của người Scotland (SCO). Nó nghe thật quen thuộc, thật thô ráp và chân thành như ngôn ngữ của chính chúng tôi, như thể một người anh em họ từ bên kia Biển Bắc đang vẫy tay với chúng tôi. Điều đó cho chúng ta thấy rằng, ngay cả khi chúng ta nói những ngôn ngữ khác nhau, trong tim tất cả chúng ta đều đang dệt nên cùng một tấm vải lớn.
Backstory
Từ mã nguồn đến tâm hồn: Tái cấu trúc một câu chuyện
Tên tôi là Jörn von Holten. Tôi thuộc thế hệ các nhà khoa học máy tính không coi thế giới kỹ thuật số là một điều hiển nhiên đã có sẵn, mà là những người đã chung tay xây dựng nó từ từng viên gạch một. Tại trường đại học, tôi thuộc nhóm những người mà các thuật ngữ như "hệ thống chuyên gia" và "mạng nơ-ron" không phải là khoa học viễn tưởng, mà là những công cụ đầy mê hoặc, dẫu lúc bấy giờ chúng còn rất thô sơ. Tôi đã sớm nhận ra tiềm năng to lớn đang ngủ yên trong những công nghệ này – nhưng tôi cũng đã học được cách tôn trọng những giới hạn của chúng.
Ngày nay, sau nhiều thập kỷ, tôi quan sát sự cuồng nhiệt xoay quanh "trí tuệ nhân tạo" bằng góc nhìn ba chiều của một chuyên gia thực hành dày dạn kinh nghiệm, một học giả và một người say mê cái đẹp. Là một người cũng bám rễ sâu sắc vào thế giới văn học và vẻ đẹp của ngôn ngữ, tôi nhìn nhận những bước tiến hiện tại với một cảm xúc đan xen: Tôi thấy bước đột phá công nghệ mà chúng ta đã chờ đợi suốt ba mươi năm qua. Nhưng tôi cũng thấy một sự vô tư đến ngây thơ, khi những công nghệ chưa hoàn thiện được vội vã tung ra thị trường – thường chẳng màng đến những kết cấu văn hóa mỏng manh đang gắn kết xã hội của chúng ta.
Tia lửa khởi nguồn: Một sáng thứ Bảy
Dự án này không bắt đầu từ trên bàn vẽ, mà xuất phát từ một nhu cầu sâu thẳm bên trong. Sau một cuộc thảo luận về siêu trí tuệ vào một buổi sáng thứ Bảy, bị gián đoạn bởi những âm thanh ồn ã của đời thường, tôi đã tìm kiếm một cách thức để giải quyết các câu hỏi phức tạp không phải bằng lăng kính kỹ thuật, mà bằng lăng kính con người. Và thế là Liora ra đời.
Ban đầu chỉ được phác thảo như một câu chuyện cổ tích, nhưng khát vọng đã lớn dần lên theo từng dòng chữ. Tôi nhận ra rằng: Khi chúng ta bàn về tương lai của con người và máy móc, chúng ta không thể chỉ làm điều đó bằng tiếng Đức. Chúng ta phải làm điều đó trên bình diện toàn cầu.
Nền tảng con người
Nhưng trước khi có một byte dữ liệu nào chảy qua một AI, con người đã hiện diện ở đó. Tôi làm việc trong một môi trường doanh nghiệp mang tính quốc tế cao. Thực tế hàng ngày của tôi không phải là những dòng mã nguồn, mà là những cuộc trò chuyện với các đồng nghiệp đến từ Trung Quốc, Mỹ, Pháp hay Ấn Độ. Chính những cuộc gặp gỡ thực tế, mang tính kết nối giữa người với người ấy – bên góc pha cà phê, trong các cuộc họp trực tuyến, tại những bữa tối – đã thực sự mở rộng tầm mắt của tôi.
Tôi đã học được rằng các khái niệm như "tự do", "nghĩa vụ" hay "sự hài hòa", khi lọt vào tai của một đồng nghiệp Nhật Bản, sẽ ngân lên một giai điệu hoàn toàn khác so với đôi tai người Đức của tôi. Những sự cộng hưởng mang tính người này chính là câu nhạc đầu tiên trong bản phổ của tôi. Chúng đã thổi vào đó một linh hồn mà không một cỗ máy nào có thể mô phỏng được.
Tái cấu trúc (Refactoring): Dàn nhạc của con người và máy móc
Đây là nơi bắt đầu một quá trình mà với tư cách là một nhà khoa học máy tính, tôi chỉ có thể gọi là "tái cấu trúc" (refactoring). Trong phát triển phần mềm, tái cấu trúc có nghĩa là cải thiện mã nguồn bên trong mà không làm thay đổi hành vi bên ngoài – làm cho nó trở nên gọn gàng hơn, phổ quát hơn, mạnh mẽ hơn. Đó chính xác là điều tôi đã làm với Liora – bởi phương pháp tiếp cận có hệ thống này đã ăn sâu vào DNA nghề nghiệp của tôi.
Tôi đã tập hợp một dàn nhạc theo một cách hoàn toàn mới:
- Một bên là: Những người bạn và đồng nghiệp của tôi với trí tuệ văn hóa và vốn sống phong phú của họ. (Xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến tất cả những ai đã và đang cùng tôi tranh luận tại đây).
- Bên còn lại là: Các hệ thống AI tiên tiến nhất (như Gemini, ChatGPT, Claude, DeepSeek, Grok, Qwen và những hệ thống khác). Tôi không chỉ sử dụng chúng như những công cụ dịch thuật đơn thuần, mà như những "đối tác phản biện văn hóa", bởi chúng cũng đưa ra những sự liên tưởng khiến tôi vừa ngưỡng mộ lại vừa cảm thấy e sợ. Tôi luôn cởi mở đón nhận những góc nhìn khác, ngay cả khi chúng không trực tiếp xuất phát từ một con người.
Tôi để chúng cọ xát, tranh luận và đưa ra các đề xuất. Sự tương tác này không phải là con đường một chiều. Đó là một vòng lặp phản hồi khổng lồ và đầy tính sáng tạo. Khi AI (dựa trên triết học Trung Hoa) chỉ ra rằng một hành động cụ thể của Liora sẽ bị coi là thiếu tôn trọng ở khu vực châu Á, hoặc khi một đồng nghiệp người Pháp lưu ý rằng một phép ẩn dụ nghe có vẻ quá nặng về kỹ thuật, tôi không chỉ đơn thuần là chỉnh sửa bản dịch. Tôi đã nhìn nhận lại "mã nguồn" và phần lớn là thay đổi nó. Tôi quay trở lại với văn bản gốc tiếng Đức và viết lại. Sự thấu hiểu của người Nhật về sự hài hòa đã làm cho văn bản tiếng Đức trở nên chín chắn hơn. Góc nhìn của người châu Phi về tính cộng đồng đã mang lại sự ấm áp hơn rất nhiều cho các cuộc đối thoại.
Người nhạc trưởng
Trong buổi hòa nhạc bùng nổ của 50 ngôn ngữ và hàng ngàn sắc thái văn hóa này, vai trò của tôi không còn là một tác giả theo nghĩa cổ điển nữa. Tôi đã trở thành một nhạc trưởng. Máy móc có thể tạo ra âm thanh, và con người có thể rung động với những cảm xúc – nhưng cần có một ai đó quyết định khi nào thì nhạc cụ nào được cất lên. Tôi đã phải quyết định: Khi nào thì AI đúng với sự phân tích ngôn ngữ đầy tính logic của nó? Và khi nào thì con người đúng với trực giác của họ?
Công việc chỉ huy này vô cùng vất vả. Nó đòi hỏi sự khiêm nhường trước các nền văn hóa xa lạ, và đồng thời là một bàn tay vững vàng để không làm phai nhạt thông điệp cốt lõi của câu chuyện. Tôi đã cố gắng dẫn dắt bản phổ sao cho đến cuối cùng, 50 phiên bản ngôn ngữ được ra đời – dẫu chúng nghe có vẻ khác nhau, nhưng tất cả đều đang hát chung một bài ca. Mỗi phiên bản giờ đây đều mang một màu sắc văn hóa riêng biệt – và dẫu vậy, từng dòng chữ đều thấm đẫm tâm huyết của tôi, đã được gạn lọc qua màng lọc của dàn nhạc toàn cầu này.
Lời mời bước vào phòng hòa nhạc
Trang web này giờ đây chính là phòng hòa nhạc ấy. Những gì bạn tìm thấy ở đây không chỉ đơn thuần là một cuốn sách được dịch. Nó là một bài luận đa thanh, một minh chứng cho việc tái cấu trúc một ý tưởng xuyên qua tinh thần của thế giới. Các văn bản mà bạn sắp đọc thường được tạo ra bởi máy móc, nhưng chúng được khởi xướng, kiểm soát, tinh tuyển và tất nhiên là được chỉ huy bởi con người.
Tôi tha thiết mời bạn: Hãy tận dụng cơ hội để lướt qua lại giữa các ngôn ngữ. Hãy so sánh. Hãy cảm nhận những sự khác biệt. Hãy mang trong mình sự hoài nghi và tính phê phán. Bởi vì đến cuối cùng, tất cả chúng ta đều là một phần của dàn nhạc này – những người tìm kiếm, đang nỗ lực tìm ra một giai điệu mang tính người giữa muôn vàn tiếng ồn của công nghệ.
Đúng ra, theo truyền thống của ngành công nghiệp điện ảnh, giờ đây tôi nên viết một cuốn 'Making-of' (Phía sau hậu trường) đồ sộ dưới dạng sách, nhằm phân tích ngọn ngành tất cả những rào cản văn hóa và những sắc thái ngôn ngữ tinh tế này.
Hình ảnh này được thiết kế bởi trí tuệ nhân tạo, sử dụng bản dịch được tái dệt văn hóa của cuốn sách làm hướng dẫn. Nhiệm vụ của nó là tạo ra một hình ảnh bìa sau phù hợp với văn hóa, thu hút độc giả bản địa, cùng với một lời giải thích tại sao hình ảnh này lại phù hợp. Là tác giả người Đức, tôi thấy hầu hết các thiết kế đều hấp dẫn, nhưng tôi thực sự ấn tượng với sự sáng tạo mà AI cuối cùng đã đạt được. Rõ ràng, kết quả cần phải thuyết phục tôi trước, và một số nỗ lực đã thất bại vì lý do chính trị hoặc tôn giáo, hoặc đơn giản là vì chúng không phù hợp. Hãy tận hưởng bức tranh—nó xuất hiện trên bìa sau của cuốn sách—và vui lòng dành một chút thời gian để khám phá lời giải thích bên dưới.
Đối với một độc giả gắn bó với lớp đất sét nặng nề của Lower Saxony, hình ảnh này không phải là một giấc mơ vũ trụ xa xôi. Nó là một chiếc lồng được xây dựng từ chính những vật liệu của quê hương. Nó từ chối sự huyền ảo để hướng tới cái hữu hình: sự bền bỉ cứng đầu của gỗ sồi và đất nung của vùng đồng bằng thấp.
Than hồng cháy ở trung tâm là linh hồn của Liora. Nó không phải là một ngôi sao lạnh lẽo, xa xôi, mà là một mẩu Torf (than bùn) hoặc lõi gỗ đang cháy—một ngọn lửa thô, cục bộ. Nó đại diện cho Fraagstenen (Những Viên Đá Câu Hỏi) không phải như những viên ngọc thụ động, mà như những yếu tố đang âm ỉ cháy, đe dọa thiêu đốt cấu trúc xung quanh. Đó là "nhiệt lượng bên trong" đang chống lại cái lạnh ẩm ướt, len lỏi của một hệ thống hoàn hảo.
Xung quanh ngọn lửa này là thiết kế của Steernwever (Người Dệt Sao), được thể hiện ở đây như quyền lực kiến trúc tối thượng: Fachwerk (khung gỗ). Mảng hình học của các thanh gỗ tối màu, phong hóa và gạch đỏ Backstein tạo thành một Mandala của trật tự tuyệt đối. Những đầu ngựa chéo ở các góc—Giebelzeichen truyền thống bảo vệ mái nhà của các trang trại ở Lower Saxony—được nhân lên ở đây thành một tháp canh không thể thoát ra. Chúng tượng trưng cho một định mệnh "chống bão và gắn liền với đất," một sự bảo vệ đã biến thành một nhà tù.
Sự căng thẳng nằm ở khói và các cạnh bị cháy xém. Điều này thể hiện Reet (Vết Rạn) được mô tả trong văn bản. Sự kết nối hoàn hảo của khung gỗ đang bị biến dạng bởi sức nóng của Câu Hỏi. Đối với tâm hồn bản địa, hình ảnh này gợi lên tình thế tiến thoái lưỡng nan đáng sợ của cuốn sách: duy trì sự ổn định lạnh lẽo, an toàn của Geweev (Mạng Lưới) đã tồn tại hàng thế kỷ, hay mạo hiểm đốt cháy ngôi nhà để cuối cùng cảm nhận được hơi ấm của tự do.
Thiết kế này hiểu rằng ở miền bắc, Số Phận không được viết trên các vì sao, mà được xây dựng từng thanh gỗ nặng nề—và cần có một ngọn lửa trong lò sưởi để thách thức sự lạnh lẽo của kiến trúc.